Con không hư như bạn nghĩ: Hãy dừng phản xạ dán nhãn trẻ

Co không hư

Mùa hè gõ cửa bằng những tiếng ve râm ran và những vạt nắng vàng ruộm đổ dài trước hiên nhà. Đây vốn là khoảng thời gian được mong chờ nhất trong năm, khi những đứa trẻ tạm khép lại sách vở để tận hưởng kỳ nghỉ lớn, và cha mẹ cũng có nhiều cơ hội hơn để ở bên cạnh con cái.

Thế nhưng, thực tế trong nhiều ngôi nhà lại không êm ả như một bức tranh thơ mộng. Khi chiếc đồng hồ sinh học của những ngày đi học bị phá vỡ, khi tần suất chạm mặt giữa cha mẹ và con cái tăng lên từ vài tiếng buổi tối thành cả ngày tròn, những tiếng thở dài cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Hãy thử nhìn vào một tình huống vô cùng quen thuộc vào một buổi trưa hè oi ả. Bạn vừa nấu xong bữa cơm trong cái nóng hầm hập của căn bếp, bước ra phòng khách và đập vào mắt là một cảnh tượng hỗn độn.

Đồ chơi vứt bừa bãi, những mảnh giấy vụn cắt dở rải rác trên sàn nhà, và đứa con thì đang lỳ lợm ngồi xem tivi, mặc kệ lời nhắc nhở dọn dẹp trước đó của bạn. Bạn tiến lại gần, tắt tivi và yêu cầu con đi nhặt đồ chơi. Ngay lập tức, đứa trẻ vùng vằng, dậm chân, thậm chí hét lên: “Con không dọn! Mẹ lúc nào cũng bắt ép con!”.

Trong khoảng khắc giọt mồ hôi còn đang lăn trên trán và sự mệt mỏi đạt đỉnh điểm, một phản xạ tự nhiên gần như lập tức kích hoạt trong tâm trí bạn. Một chiếc nhãn dán vô hình nhưng vô cùng nặng nề được đóng dấu ngay lên đứa trẻ: “Sao con bướng bỉnh thế?”, “Con hư quá!”, “Con càng lớn càng ích kỷ, không biết thương bố mẹ”.

Chúng ta bước vào mùa hè với mong muốn được gần con, nhưng lại vô tình dành phần lớn thời gian để đi “bắt lỗi”, để đóng vai một vị thẩm phán nghiêm khắc giám sát từng hành vi của con và đưa ra những bản án mang tên “hư”. Nhưng liệu có bao giờ, giữa cơn giận đang chực chờ bùng nổ, bạn dừng lại một nhịp và tự hỏi: Liệu đứa trẻ có thực sự “hư” như cách chúng ta vẫn nghĩ?

Chiếc bẫy của phản xạ dán nhãn: Khi cái nhìn bị che mờ bởi bề nổi

Chúng ta sống trong một xã hội quen thuộc với việc định nghĩa mọi thứ bằng kết quả trực quan. Khi thấy một chiếc xe đi ngược chiều, ta bảo người lái vô ý thức. Khi thấy một ngôi nhà sơn màu sặc sỡ, ta bảo chủ nhà thích nổi bật. Và với con cái cũng vậy, chúng ta đã quá quen với một lối mòn nhận thức cũ kỹ: Con cư xử khó chịu, làm ngược ý người lớn = con hư.

Chiếc bẫy của phản xạ dán nhãn

Chiếc bẫy của phản xạ dán nhãn

Chiếc bẫy dán nhãn này nguy hiểm ở chỗ nó diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức chúng ta không kịp dùng lý trí để phân định. Hãy thử nhớ lại những lần bạn gắn nhãn con trong suốt những tuần hè vừa qua:

  • Con nằm ườn ra ghế sofa cả ngày, gọi không thưa, bảo làm việc nhà thì trì hoãn. Bạn dán nhãn: Con lười biếng.
  • Con tranh giành món đồ chơi với em, khóc lóc ầm ĩ khi không được nhượng bộ. Bạn dán nhãn: Con ích kỷ, tham lam.
  • Con cãi lại một lý lẽ khi bạn cấm đoán con chơi game. Bạn dán nhãn: Con hỗn láo, chống đối.

Khi chiếc nhãn dán đã được dán lên, chúng ta có xu hướng chỉ nhìn thấy những biểu hiện củng cố cho chiếc nhãn đó. Bạn sẽ không thấy một đứa trẻ đang tràn đầy năng lượng sáng tạo khi bày bừa đồ chơi, bạn chỉ thấy một đứa trẻ “vô kỷ luật”. Bạn sẽ không thấy một đứa trẻ đang cố gắng bảo vệ ranh giới cá nhân khi cãi lời, bạn chỉ thấy một đứa trẻ “không biết kính trên nhường dưới”.

Vô tình, cha mẹ đã dựng lên một bức tường định kiến ngăn cách chính mình và con cái. Chúng ta nhìn con qua lăng kính của sự thất vọng, còn đứa trẻ thì nhìn cha mẹ với sự sợ hãi và bất công. Nhưng sự thật là, không có đứa trẻ nào sinh ra để mong muốn mình trở thành một kẻ “hư” trong mắt những người yêu thương nó nhất.

Một góc nhìn đảo chiều: Hành vi chỉ là tín hiệu, không phải bản chất

Để bước ra khỏi vòng lặp mệt mỏi của việc dán nhãn và trừng phạt, cha mẹ cần một cái nhìn thấu suốt hơn về bản chất của con người. Hãy tạm thời quên đi những định nghĩa cũ để đón nhận một nhận thức mới đầy tính chữa lành: Hành vi xù xì, khó chịu của đứa trẻ chỉ là một tín hiệu truyền thông, chứ tuyệt đối không phải là bản chất con người của con.

Hãy tưởng tượng chiếc điện thoại trên tay bạn bỗng nhiên phát ra tiếng chuông báo động tít tít liên tục và màn hình hiện lên dòng chữ đỏ. Phản ứng của bạn lúc đó là gì? Liệu bạn có tức giận đập vỡ chiếc điện thoại và mắng nó là “đồ hư hỏng”, hay bạn hiểu rằng pin của máy đang cạn kiệt, hoặc hệ thống đang gặp một lỗi xung đột cần được cắm sạc và kiểm tra? Chiếc chuông báo động chỉ là phần ngọn, nó đang làm đúng nhiệm vụ của nó: phát ra tín hiệu để bạn biết có một vấn đề đang xảy ra ở bên trong.

Hành vi của một đứa trẻ cũng chính xác là như vậy. Khi con khóc lóc ăn vạ giữa ngày hè, khi con cáu gắt quăng đồ đạc, hay khi con khép kín cửa phòng đẩy cha mẹ ra xa, con không hề “hư”. Con chỉ là một chiếc điện thoại đang phát đi tín hiệu báo động đỏ rằng: “Thế giới bên trong của con đang bị quá tải, con đang có những cảm xúc bất ổn mà một đứa trẻ non nớt như con không thể tự mình gọi tên và xử lý được!”.

Hành vi chỉ là tín hiệu, không phải bản chất

Hành vi chỉ là tín hiệu, không phải bản chất

Mùa hè là lúc trẻ không còn bị đóng khung trong lịch trình đều đặn của trường lớp. Sự tự do quá mức, thời tiết oi bức, hoặc cảm giác thiếu đi những hoạt động kết nối có ý nghĩa rất dễ khiến cấu trúc tâm lý của trẻ bị xáo trộn. Một đứa trẻ nằm ườn cả ngày đôi khi không phải vì lười, mà vì con đang rơi vào trạng thái trống rỗng, mất định hướng và cần một cái phao dẫn dắt từ người lớn.

Một đứa trẻ hay cáu gắt với em đôi khi lại là một tín hiệu cho thấy con đang cảm thấy mình bị bỏ rơi, thiếu đi những cái ôm và sự công nhận trọn vẹn từ cha mẹ trong những ngày ở nhà.

Khi hiểu được rằng hành vi chỉ là chiếc mặt nạ tạm thời, là tiếng kêu cứu ngầm ẩn dưới mặt đất, bạn sẽ thấy một sự khựng lại kỳ diệu trong nhận thức của chính mình.

Khoảnh khắc khựng lại thầm lặng và ngọn lửa hy vọng

Bài viết này không mang đến cho bạn bất kỳ một kỹ thuật giao tiếp ngắn hạn nào, cũng không đưa ra một công thức toán học nào để áp dụng lập tức vào đứa trẻ. Bởi vì giáo dục đi từ gốc rễ hiểu rằng, mọi phương pháp sẽ trở nên vô nghĩa nếu nhận thức của người thực hiện chưa thay đổi.

Điều duy nhất chúng ta cần lúc này là một khoảnh khắc khựng lại.

Khoảnh khắc khựng lại thầm lặng và ngọn lửa hy vọng

Khoảnh khắc khựng lại thầm lặng và ngọn lửa hy vọng

Lần tới, khi đứa trẻ làm một việc khiến bạn chướng tai gai mắt, trước khi chiếc nhãn dán “hư” kịp bật ra khỏi môi, xin bạn hãy khựng lại một nhịp. Hãy tự nói với bản thân mình rằng: “Chiếc chuông báo cháy đang kêu. Con không hư, con chỉ đang gặp khó khăn mà thôi”.

Chính sự khựng lại thầm lặng đó là khoảng trống thiêng liêng để tình yêu thương và sự minh triết xuất hiện. Khi bạn không còn nhìn con như một đối tượng cần phải sửa chữa hay trừng phạt, áp lực trong ngôi nhà tự khắc sẽ dịu xuống. Bạn sẽ nhìn con bằng một ánh mắt bao dung hơn, điềm tĩnh hơn. Bạn sẽ thấy đứa con bướng bỉnh ngày thường thực chất vẫn là đứa trẻ non nớt, cần được che chở, cần được lắng nghe và cần được dẫn đường.

Và từ khoảnh khắc khựng lại đó, một ngọn lửa hy vọng sẽ được thắp lên rực rỡ phía cuối con đường. Hy vọng vì bạn nhận ra rằng mối quan hệ giữa mình và con không hề bị bế tắc hay rạn nứt đến mức không thể cứu vãn. Hy vọng vì bạn biết rằng, chỉ cần mình thay đổi lăng kính nhìn ngắm, thế giới của con sẽ tự động dịch chuyển.

Mùa hè này sẽ không còn là mùa của những trận khẩu chiến, của những tổn thương lặp đi lặp lại, mà sẽ trở thành mùa của sự thấu hiểu, nơi cha mẹ và con cái có thể chạm vào nhau bằng một sợi dây kết nối chân thật và bình an nhất.

Để giúp cha mẹ có thể thực sự khựng lại trước phản xạ dán nhãn, đồng thời trang bị một lăng kính thấu suốt để giải mã chính xác những “tín hiệu báo động” ẩn sau các hành vi đời thường của con trong mùa hè này, Học viện Kim Danh thân gửi tặng bạn tài liệu nghiên cứu chuyên sâu độc quyền: GIẢI MÃ 5 TẦNG NGUYÊN NHÂN 10 HÀNH VI TƯỞNG HƯ CỦA CON.

Tài liệu này sẽ không dạy bạn các kỹ thuật đối phó bề nổi, mà sẽ đồng hành cùng bạn bóc tách từng lớp nhận thức sâu sắc dưới phần gốc, giúp bạn nhìn thấy vẻ đẹp chân thật của con phía sau những chiếc mặt nạ xù xì nhất.

👉 Tham khảo chương trình đồng hành của Học viện Kim Danh cùng phụ huynh tại https://kimdanh.vn/khoa-hoc-cha-me-day-con-tu-goc/.

Nhà sáng lập học viện Kim Danh tặng Giải mã 10 hành vi của con

Nhà sáng lập học viện Kim Danh tặng Giải mã 10 hành vi của con

nha-giao-do-thi-kim-loan

Đỗ Thị Kim Loan là Nhà nghiên cứu giáo dục tại Việt Nam, người sáng lập Học viện Kim Danh với triết lý “Giáo dục từ Gốc”. Người có hơn 30 năm nghiên cứu về giáo dục con người, 18 năm dạy con và 10 năm dạy trẻ.